Chầm chậm…
Trôi qua cùng thời gian
Thế nào là được – mất…
Trong những góc khuất
Người cười, kẻ đau!
Khi chỉ còn những im lặng cho nhau
Là ngẩng mặt để lùi về khoảng trắng
Nơi không có đắng cay, thù hận
Thương chính mình và cả… tha nhân!


Chúc bình an với hạnh phúc thuộc về mình!

(TTNC – 20.10.2013)

Chia sẻ bài viết và cảm nhận của bạn :

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Bản quyền thuộc vể tác giả! Vui lòng không copy vào trang khác.