MỘT CUỘC ĐỜI NHƯ THẾ.

PHẦN HAI

“Just be hopeful!”

Không biết “vì các em lạc quan”, hay âm nhạc là món quà kỳ diệu mà cuộc đời trao tặng cho những ai bất hạnh, nên Charlie Lenehan và Leondre Devries là số ít trong các nạn nhân của vấn nạn bạo lực học đường, có thể trở lại cuộc sống vui vẻ sau những sang chấn tâm lý. Không những thế, các em đã trở thành “hiện tượng” đầy tài năng của Britain’s Got Talents năm 2014.

Không phô trương ầm ĩ, không hô hào khẩu hiệu, Bars & Melody bày tỏ quan điểm của mình bằng ngôn từ trẻ thơ nhưng vô cùng lôi cuốn và hấp dẫn bởi những “giai điệu” tươi trẻ, rộn ràng đương đại như chính tên “ban nhạc” của mình, bởi chính câu chuyện rất thật những năm tháng khủng hoảng vì bị bắt nạt ở trường, bởi chính… các em tự viết chứ không nhờ ai chấp bút (dựa cơ bản trên bài “HOPE” của Twista và Faith Evans).

Cuộc sống có những mất mát (rời khỏi ngôi nhà yêu thương, cha mẹ chia tay), có những nỗi đau (bị chế giễu, miệt thị, thậm chí là đánh đập), có những nỗi cô đơn (không thể chia sẻ với ai, chỉ thổ lộ bằng chính lời hát), có những nỗi sợ hãi (những hỗn độn rắc rối, những điều tệ hại và căng thẳng)… Và chúng ta không ít lần kêu lên: “Please help me god.” Người lớn còn thế. Những đứa trẻ 13 – 15 tuổi biết làm sao? “I’m just a kid, how can I take it on my own? I’ve cried so many tears writing this song.”

Trái tim của các bậc cha mẹ rung lên. Trái tim xã hội rung lên…

Ấy vậy mà những gương mặt bé thơ kia, lấp lánh ánh mắt, tươi tắn nụ cười không những tự nhủ với bản thân, còn xoa dịu chúng ta, trấn an chúng ta, thậm chí còn thắp lên cho chúng ta hi vọng, nắm lấy tay chúng ta lắc lư cùng cuộc sống, khiêu vũ với cuộc đời… khi cứ nhắc đi nhắc lại rằng:

“Cuz I’m hopeful, yes I am, hopeful for today,
Take this music and use it
Let it take you away, and be hopeful
and he’ll make a way
I know it ain’t easy but that’s okay.
Just be hopeful.”

Đúng vậy, CHỈ CẦN LẠC QUAN, CHỈ CẦN TRÀN ĐẦY HI VỌNG, cuộc sống rồi sẽ ổn thôi mà. Rất ổn. Hi vọng cho chúng ta đôi cánh, bay lên cao để nhìn toàn cảnh, để thấy cuộc đời vẫn rất đẹp, tình người vẫn rất mến thương. Có gia đình, có khán giả với những giọt nước mắt, có vị giám khảo khó tính bấm “Chuông vàng”… – bởi chúng ta xứng đáng!

Chia sẻ bài viết và cảm nhận của bạn :

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Bản quyền thuộc vể tác giả! Vui lòng không copy vào trang khác.