Chủ nhật đẹp, nắng và gió dịu dàng.

Đường phố và con người Sài Gòn còn ngái ngủ. Những mệt mỏi sau một tuần làm việc và học tập thường được nhiều người chúng ta “bù đắp” bằng cái trở mình, rồi nán lại ít lâu trên chiếc giường có vẻ ấm hơn êm hơn mỗi ngày.

Nhưng có gần 100 người “bất thường” từ sớm đã có mặt tại Tu đoàn Nazareth, Thủ Đức để tham dự Chương trình “HÃY LÀM CHO LỬA BÙNG LÊN” do Tiến sĩ Nguyễn Thị Thanh TúTiến sĩ Trì Thị Minh Thúy – giảng viên và các bạn sinh viên (văn bằng 2, chính quy) Khoa Tâm lý học, Trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn Tp. HCM tổ chức.

Thông tin và hình ảnh hoạt động của chương trình này chúng ta có thể tìm thấy trên FB Tâm lý phục vụ trong thời gian tới. Trong bài viết của mình, tôi chỉ muốn nói đến duyên lành từ những người cần mẫn gieo duyên.

Đối với sinh viên ngành Tâm lý học (và cả một số Khoa khác), cái tên Nguyễn Thị Thanh Tú khá quen thuộc với hình ảnh và các bài giảng, buổi nói chuyện truyền cảm hứng, lưu lại nhiều kiến thức bổ ích về cuộc đời, về chuyện nghề – chuyên môn phức tạp, “khó nhằn” Tham vấn – Trị liệu tâm lý.

Dù được đảm bảo bởi “thương hiệu hot” – cặp bài trùng đối lập TÚ & THÚY, nhưng để tổ chức một chương trình chỉn chu cả về nội dung và cách thức với quy mô cả trăm người tham gia vào Chủ nhật là chuyện hoàn toàn không dễ. Bởi sau hoạt động cùng nhau múa hát “Nổi lửa lên xua tan ngại ngần. Nổi lửa lên, xua tan ngăn cách. Nối anh em xa xôi lại gần. Nối anh em yêu thương đầy tràn. Nổi lửa lên nối vòng tay lớn…”, sau bài thuyết trình “Sức Mạnh Của Sự Yếu Đuối” đầy xúc cảm, nhân văn và truyền lửa của cô Tú là phần sinh hoạt nhóm vô cùng quan trọng của 11 nhóm.

Được thực hiện dưới sự dẫn dắt của các nhóm trưởng, bằng việc trao đổi các vấn đề xung quanh “những đổ vỡ, rách nát” của các thành viên trong nhóm (thông qua một số câu hỏi chung) với nguyên tắc 4″C” chuyên nghiệp của ngành tham vấn trị liệu, các bạn sinh viên Tâm lý học đã có một cơ hội tuyệt vời để “học nghề, thực tập nghề (thực tập lâm sàng)”. Nhưng trên hết, giá trị cốt lõi ở đây là các bạn có một dịp được trải lòng mình, được can đảm nhìn nhận “yếu đuối” và chia sẻ trải nghiệm của chính mình và thấu cảm cùng nhau. Qua đó, các bạn xây dựng niềm tin và kết nối cũng như xóa tan những mặc cảm, những khoảng cách để ôm lấy nhau, như muốn kéo dài buổi sinh hoạt ra mãi. Để có thể làm được điều này, các nhóm đã được tạo một không gian đủ rộng và riêng tư, một khung cảnh đủ yên bình an lạc, một không khí gần gũi thân tình thoải mái đủ để tin tưởng và mở lòng.

Sau đó, gần 100 con người đó một lần nữa được ngồi lại với nhau, để chia sẻ những điều quan trọng, để đặt ra câu hỏi thú vị, “có chất” và được giải đáp tường tận sâu sắc hơn nữa về việc xác nhận những yếu đuối của con người, để “đối đãi” và trân trọng như đứa bé trong ta, để chấp nhận (không phán xét) và mang theo nó bên ta như một nguồn động lực và sức mạnh cho sáng tạo, cho đam mê, cho sẻ chia và giúp đỡ, không cần kiệt sức để vượt qua hay trốn chạy… Những tổn thương xé toạc phận đời, xé toạc tâm hồn chúng ta như những mảnh vỡ của chiếc cốc chứa đựng khổ đau ta gắng sức đập cho vỡ vụn, nếu được ghép lại – không phải để tạo lại chiếc cốc chấp vá – hóa ra là một bông hoa cúc xinh đẹp mỉm cười, vẫy chào ta cùng cuộc sống mới…

(còn tiếp)

Chia sẻ bài viết và cảm nhận của bạn :

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Bản quyền thuộc vể tác giả! Vui lòng không copy vào trang khác.