(tiếp theo)

Một chương trình với các phiên làm việc sinh động và hiệu quả, tài liệu in ấn đẹp mắt, thức ăn nhẹ và nước uống đầy đủ cho 100 người tham dự đã được tổ chức như thế với chi phí tham gia cho mỗi thành viên là… KHÔNG (zero) đồng.

Nhân duyên từ những trăn trở của cô Tú dành cho sinh viên của mình qua những tâm sự của các bạn. Ngoài việc “chữa lành những đổ vỡ, rách nát, thương tổn”, cô còn muốn thổi bùng ngọn lửa đam mê cho những ai lựa chọn con đường khó đi – Tâm lý học, ngành Tham vấn trị liệu, để các bạn lại có thể trao yêu thương, có thể hàn gắn và “chia lửa” cho người khác. Một người “ngoại đạo” (không phải là sinh viên Khoa Tâm lý) như tôi vẫn có thể nhận được những kiến thức hữu ích, có thể “mang về” những giá trị,  thông điệp nhân văn, sâu sắc về sẻ chia và vì tha nhân… Các bạn sinh viên cũng một lòng giúp đỡ, “đồng hành” cùng cô Tú và cô Thúy để có thể tạo ra một “sân chơi” – một “vườn hội ngộ” không chỉ vì nghề mà còn để vun trồng những hạt giống tươi xanh. Có lẽ vì thế nguồn năng lượng tích cực, đầy nhiệt huyết của những con người cần mẫn “gieo duyên” đó đã được những ai hữu tâm hữu ái thấu cảm và hỗ trợ. Toàn bộ cơ sở vật chất và không gian tĩnh lặng, đẹp như tình người của Tu đoàn Nazareth đã được Đức Cha cho các cô và các bạn toàn quyền sử dụng. Cha còn gửi đến các bạn sinh viên lời khuyên về việc thở – việc ngủ – việc ăn uống khoa học để các bạn có thể học tập hiệu quả và “KHÔNG AI CÓ THỂ BẮT NẠT ĐƯỢC” thật dí dỏm. (Tôi chợt nhớ đến câu nói “hãy giỏi đến mức không ai có thể phớt lờ bạn” của Steve Martin). Chi phí ăn uống và photo tài liệu cũng được một mạnh thường quân hỗ trợ để “làm bất cứ điều gì có ý nghĩa”. Và nhân lực để tổ chức và “phục vụ” (trước, trong và sau buổi hội thảo) cũng được chính các bạn chủ động cáng đáng không nề hà… Đâu đó, ai đó đã cháy lên ngọn lửa cho chính mình và thắp lên ngọn lửa cho người khác – những đốm lửa lung linh. Mà chất liệu chính là: NIỀM TIN –> CHẤP NHẬN VÀ BIẾT ƠN –> CÓ MỤC ĐÍCH SỐNG –> CÓ KHẢ NĂNG VƯƠN TỚI NGƯỜI KHÁC.

Tôi và bạn vẫn nghe tiếng nói nhẹ nhàng: “Thử đi em! Đừng dập tắt ngọn lửa trái tim mình. Để chia sẻ ngọn lửa cho nhau. Để chạm tới người khác… Không những đầy mà còn đẹp nữa em!”

“Nếu cào mỏng mặt nạ của mình, em sẽ làm việc, sẽ yêu sống động hơn rất nhiều. Thử đi em!”

“Vì mặt nạ có tính tương quan: Tôi đeo nó vì tôi hay vì em? Tôi cởi ra vì tôi hay vì em? … Tôi cởi mặt nạ cho chính mình và tôi bước ra ngoài… cho em!”

“Giống như hạt lúa mì rơi xuống đất, có chết đi mới ra hoa kết hạt; chúng ta có đớn đau mới có thể trưởng thành và có ích… Chúng ta – những BROKEN PIECE, chính vì đổ vỡ, qua các rách nát lại trở thành MASTERPIECE (kiệt tác)!”

Qua Sức Mạnh Của Sự Yếu Đuối, tôi và bạn không chỉ học và nhớ được mà còn biết cách để QUÊN. Không cần phải cố quá đâu, không cần phải giả vờ đâu, không đeo thêm một chiếc mặt nạ nữa đâu. Cứ can đảm, cứ chấp nhận, cứ trân trọng, cứ tin yêu, cứ sẻ chia, cứ trắc ẩn, cứ an nhiên, cứ vỗ về, cứ hãy là đứa trẻ trong tôi và bạn, đừng bỏ rơi, đừng để đâu đó đứa trẻ mồ côi tự mình bươn chải với công việc đục đá nhọc nhằn, “hãy nói lên tiếng nói của những ai không thể nói lên tiếng nói của mình!”

Gửi đến bạn và tôi một phần trong bài chia sẻ của cô Tú – 10 điều trong quyển sách “CAN ĐẢM PHI THƯỜNG” của Brené Brown:

  1. Hãy hướng lòng mình về sự thật, để không phải sống vì lời khen tiếng chê
  2. Hãy vun trồng lòng xót thương với bản thân, để đừng khắt khe đòi hỏi sự hoàn hảo
  3. Hãy vun trồng nghị lực vượt khó, để không phải sống cảm giác tê liệt và bất lực
  4. Hãy vun trồng lòng biết ơn và niềm vui, để không còn phải sợ thiếu thốn
  5. Hãy mở lòng cho chiều kích siêu việt, để biết phó dâng và không đòi hỏi sự chắc chắn tuyệt đối
  6. Hãy vun trồng tính sáng tạo, để loại dần tính so sánh hơn thua
  7. Hãy để tâm đến giải trí và nghỉ ngơi, để không phải rơi vào trạng thái kiệt sức vì cứ phải chạy theo hiệu năng và thành tích
  8. Hãy mang tình yêu, lý tưởng, nhiệt huyết và sức sống vào ngày thường, để xua tan những nghi ngờ, thờ ơ và thái độ sống tà tà, nửa vời
  9. Hãy vun trồng lòng biết ơn, thể hiện nơi sự đơn sơ của tiếng cười, điệu múa, bài ca; để không phải gồng mình lên, tỏ vẻ “ta đây” là người đàng hoàng, làm chủ được tình huống!
  10. Hãy nuôi dưỡng đời sống cô tịch và bình an nội tại, để không còn phải muộn phiền, xôn xao, bất an vì lo âu thái quá.

Gửi đến bạn như một món quà – như một duyên lành mà tôi may mắn có được.

20160222_144142-1
Chia sẻ bài viết và cảm nhận của bạn :

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Bản quyền thuộc vể tác giả! Vui lòng không copy vào trang khác.