(Viết cho những tháng ngày chông chênh vì xa con) 

Bù đắp, nuôi dưỡng yêu thương bằng những tình yêu rộng lớn đối với cuộc sống – những vui buồn, xóm trọ nghèo, tiếng cãi nhau và la mắng con…

Con ở đó, đưa tay về phía mẹ

Mắt trong veo, giọng nũng nịu: “Mẹ ơi!”

Một tầm tay, sao lại quá xa xôi

Nên có chiều con ngẩn ngơ ngoài ngõ…

Mẹ ở đây, lặng ngắm bầy trẻ nhỏ

Trong xôn xao tiếng chửi mắng xóm nghèo

“Không học đâu, cái bụng con đói meo”

Gió chiều nào thổi cát bay vào mắt…

Những vòng tay thiếu vắng… nhòa… nắng tắt

Hơi ấm xa không đủ để ấp ôm

Trái tim xa đập những nhịp mỏi mòn

Mẹ nợ con một khoảng trời thơ ấu.

Con ở đó, xin đừng giận mẹ lâu

Vẫn “cho nợ”, vẫn đưa tay về mẹ

Và chấp nhận trái tim mẹ nhỏ bé

Dẫu mong manh nhưng gói trọn yêu thương.

Mẹ ở đây, dấn bước đến cuối đường

Để ôm con như tháng ngày thơ bé

Tặng lại con thời thanh xuân tuổi trẻ

Trao lại con những cháy bỏng khát khao…

Phố đời vẫn cứ xôn xao

Mẹ – con – mình vẫn ngọt ngào cùng đi

Phố người hãy hát lên đi

Mẹ – con – mình cứ thầm thì… nhớ mong!

Chia sẻ bài viết và cảm nhận của bạn :

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Bản quyền thuộc vể tác giả! Vui lòng không copy vào trang khác.